không chuyển thế này? Bà ây sợ quá, nói liều rổi anh ạ lăng minh mạng

Hai lần giẶị quyết, lần nào bà ta cũng nói: ~~Thế là xong đấy!~~ Nhưng nào có xong. Chín cứ nằm chịu đau đớn hoang mang chẳng hiểu thế nào. Chín nói với Hòa:
I Đã xong, sao cái bụng vẫn lùm lùm không chuyển thế này? Bà ây sợ quá, nói liều rổi anh ạ.

Hòa cuông lên. Đến nhà tìm bà ta lần nữa thì nhà khóa cửa, có thể bà Châu đã sang noi sơ tán.

Hiện giờ Chín đau bụng dữ dội. Anh thây ngực mình đau thắt. Cô ây tội tình gì để ười đày đọa khôn khổ thê? Chín oi, em chết mất thôi! Những thằng đàn ông kiểu này kiểu. I Cậu lên ữông Chín đi. Để tôi tới nhà mụ đồ tể này lần nữa xem. Cái Chín làm sao, tôi không để mụ ta yên, tôi thế đây. Anh dắt xe quay ngoắt ra cổng. Trái tim trang phục dân tộc anh thổn trang phục dân tộc thức từng đợt. Lần đầu tiên anh thây nàng thật gần gũi, gắn bó, hơn cả trang phục dân tộc thái ruột trang phục dân tộc thái thịt. Tình thương yêu đột ngột ây xuất hiện trong anh không tài nào giải thích được.

Nếu không phải sinh từ
lòng trắc ẩn sâu xa thì hẳn nó là sự thức tinh tiền kiếp. Giữa anh với nàng có sẵn mối ràng buộc nào đó nhưng cả hai đều chưa biết tới chăng? Ôi, tội nghiệp quá, từ lúc. Cả hai thằng đàn ông đến với cuộc đời nàng đều chỉ biết chiếm dụng, không hề biết thương xót. Hừ, biết thương xót đã chả thế này! Và anh, chính anh cũng giúp được gì cho nàng?
Bất ngờ anh gặp cái dáng thù lù. Sao lại may mắn thế! Anh túm lây ghi đông xe đạp lăng minh mạng bà Châu, rít lăng minh mạng lên:
– Cô Chín đang ngắc ngoải kia kìa.

Bà định sông chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi đây hả? Sinh mạng con người bà coi rẻ quá! Tôi yêu cầu bà đên đó.

Add Comment