Mô hình của Roger thông qua các sáng kiến trong marketing

Mô hình của Roger thông qua các sáng kiến

Tiền đề then chốt trong mô hình của Roger đó là người tiêu dùng chắc chắn sẽ dễ đổi mới hơn người khác. Dựa trên thời gian tương đối của việc chấp nhận sự đổi mới, mô hình của Roger phân biệt 5 nhóm khách hàng tiêu dùng : nhóm khách hàng đổi mới (2.5 % đầu tiên trong số khách hàng chấp nhận), nhóm khách hàng thích nghi nhanh (13.5% trong số khách hàng chấp nhận sau sự đổi mới) nhóm khách hàng ưu thế mới (34% tiếp theo trong số khách hàng chấp nhận), nhóm ưu thế cũ (34% tiếp theo) và nhóm khách hàng lạc hậu (16% còn lại).

Tỷ lệ phần trăm tương ứng này liên quan đến mỗi nhóm khách hàng dựa trên giả thuyết là quá trình chấp nhận đổi mới với đại diện là ngành phân phối chuẩn, điều mà được xác định bởi hai tham số: giá trị trung bình cộng (x ngang) và  độ lệch chuẩn của nó ( SD), đây cũng là một cách để đo sự biến thiên của giá trị trung bình. Trong bài này, các nhóm ưu thế mới và cũ được coi là 1 độ lệch chuẩn từ trị số giá trị trung bình. Trong khi các nhóm khách hàng thích nghi nhanh được xác định bằng 2 lần độ lệch chuẩn từ trị số giá trị trung bình. Sự phân loại này là không hề tương xứng. Bởi có 3 loại nhóm khách hàng ở bên trái và chỉ có 2 loại nhóm khách hàng nằm bên phải trị số trung bình. Lí do đó là sự phân khúc thị trường ở bên trái xa hơn và lại được chia thành 2 loại , gồm nhóm khách hàng thích nghi sớm và nhóm khách hàng đổi mới, điều này cuối cùng sẽ đóng góp cho sự phân khúc thị trường của nhóm khách hàng lạc hậu bên tay phải. Tác nhân của sự phân chia này là do 2 loại mẫu chấp nhận thái độ khách hàng khác nhau , do đó lập trường mang tính lí thuyết này cần được xem xét riêng rẽ.

Bên cạnh sự phổ biến của nó, mô hình của Rogers cũng có một số hạn chế. Một trong số những hạn chế chính đó là: nó chỉ là một mô hình phân loại cơ bản, dù có xác định được 5 loại khách hàng đổi mới khác nhau nhưng lại không giải thích các nhân tố quyết định sự phân loại này. Ví dụ, mô hình này không cung cấp một quy định về việc ra quyết định liệu một cá nhân có thể trở thành nhóm khách hàng nhanh hay lạc hậu được hay không. Một hạn chế nữa đó là sự phân loại cá nhân vào trong 5 nhóm phân loại này lại liên quan đến các đặc điểm tính cách ổn định tương đối của cá nhân đó. Dù cho trên thực tế cá nhân là nhà đổi mới trong 1 lĩnh vực , có thể là nhóm khách hàng lạc hậu chẳng hạn. Các hạn chế khác có thể tìm thấy theo giả thuyết đã đặt ra, như sự phân bổ việc tiếp nhận đổi mới được hình thành qua vấn đề dân số và việc dự trù trước của từng cá nhân vào 5 nhóm khách hàng. Tóm lại, việc ứng dụng mô hình của Rogers còn nhiều hạn chế với những sự mô tả chung chung về sự tiếp nhận đổi mới và để phân loại các nhóm khách hàng tiếp nhận vào 5 loại nhằm các mục đích khác nhau.

Tìm hiểu thêm về các mô hình trong marketing  tại khóa học marketing:  http://vinhthaicommunication.com/dao-tao-marketing/

Add Comment